Có
hai chàng trai nhà quê ra thành phố làm thuê. Một người mua vé đi Đà Lạt, một
người mua vé đi Tp.Hồ Chí Minh. Trong lúc ngồi chờ xe đò. Những người ngồi cạnh
họ bắt đầu bàn tán: “Ở Sài Gòn ấy à, người ta vụ lợi lắm, anh hỏi đường người
ta cũng phải mất tiền, Người Đà Lạt vẫn thật thà hơn, chỉ cần hỏi đường là người
ta còn muốn dẫn anh tới tận chỗ mà anh muốn tới ấy chứ.”
“Cái
đó cũng chẳng đáng gì. Nếu anh không được ăn cơm, người ta không những còn cho
anh ăn mà còn cho anh cả quần áo ấm để mặc nữa!”
Lúc
này cả 2 chàng trai nọ đều thay đổi ý định của mình. Người định đi Sài Gòn lại
quyết định đi Đà Lạt và nghĩ may mà mình còn biết sớm. Đi Đà Lạt nếu không kiếm
được tiền cũng không đến nỗi chết đói.
Còn
người đi Sài Gòn lại nói: May mà mình không đi Đà Lạt, đi Sài Gòn làm bất kỳ việc
gì cũng kiếm được tiền.
Vậy
là hai người đổi vé cho nhau.
Người
định đi Sài Gòn nhưng lại đi Đà Lạt, tháng đầu tiên anh ta lấy làm đắc ý vì quyết
định của mình lắm, việc gì cũng không làm, vậy mà vẫn không đói cũng chẳng chết
rét. Không khí trong lành, mát mẻ, lại còn có những người khách du lịch vô cùng
tốt bụng phát cơm ăn miễn cả ngày.
Còn
người đi Sài Gòn cũng có cuộc sống hết sức thoải mái, anh cảm thấy việc gì cũng
có thể kiếm được tiền. Trước hết anh làm
công việc dọn dẹp một đống đất ở công trường xây dựng, người ta trả công anh tiền.
Sau đó anh dùng số đất này trồng cây, dùng túi nilon bọc lại thành từng cây một,
còn tiền công anh dùng mua cây giống.
Sau đó bán lại cho chính các tòa nhà mới xây xong đang thiếu không gian xanh, mỗi
ngày kiếm được 300.000 nghìn.
Về
sau, anh quyết định mở rộng mô hình trồng cây cung cấp cho các tòa nhà. Chỉ một
năm sau anh đã có một cửa hàng riêng. Chẳng bao lâu sau đó, cùng sự bùng nổ của
của thị trường nhà đất, anh làm ăn cũng khấm khá và có đủ tiền mua một căn nhà
be bé. Anh quyết đinh mua một căn ở Thủ Đức. Sau khi thỏa thuận xong với bên
bán. Thủ tục cuối cùng là sang tên, đổi chủ. Nhưng anh bị “cò” đất chém đẹp với
giá 80 triệu. Cảm thấy không đáng, anh quyết định tự mình đi làm và chỉ hết có
5 triệu. Cảm thấy dịch vụ công ở Việt Nam còn nhiều thủ tục ràng buộc, rắc rối.
Anh quyết định mở công ty chuyên tư vấn, và hỗ trợ làm thủ tục nhà đất với chi
phí là 10 triệu đồng. Rẻ hơn giá ban đầu tận 8 lần. Công ty làm ăn ngày càng
phát đạt và anh trở thành một ông lớn trong giới bất động sản.
Trong
một lần lên Đà Lạt khảo sát thị trường xây dưng khu Resorts. Ở nhà xe, anh gặp
một người áo quần rách rưới bẩn thỉu ngửa tay xin bình nước suối mà anh đang uống dở. Anh liền quay đầu
nhìn lại, bất giác ngẩn người ra, 5 năm trước ở bến xe nhỏ ở quê nhà, hai người
bọn họ đã đổi vé xe cho nhau.
Điều
gì đã tạo nên sự khác biệt giữa hai người trong câu chuyện nói trên?
Thực
ra, nó được tạo ra bởi chính cách nhìn nhận vấn đề khác nhau giữa 2 người. Một
người thì chỉ muốn sống một cuộc sống
sung sướng, nhàn hạ, dựa vào người khác. Kết quả là phải sống ăn bám vào người
khác. Còn một người biết nắm lấy quyết định của mình, luôn chủ động trong mọi
tình huống, nhìn thấy cái Cơ trong NGUY CƠ
đã dành được những thành công nhất định. Hai quyết định và 2 số phận.
(Ảnh
minh họa)
Cuộc
sống này là một chuỗi những lựa chọn, nó khiến bạn băn khoăn???
Từ những câu hỏi đơn giản như TỐI NAY ĂN GÌ? TÔI NÊN MUA CÁI ÁO NÀY HAY CÁI KIA
Đến những câu hỏi quyết định đến đện vận mệnh
cuộc đời mình mãi về sau MÌNH NÊN HỌC TRƯỜNG NÀY HAY TRƯỜNG KIA, MÌNH NÊN LÀM Ở
ĐÂY HAY TÌM CÔNG VIỆC MỚI, MÌNH VÀ CÔ ẤY SẼ RA SAO..
Vậy
làm thế nào để ra quyết định một cách đúng đắn và không phải hối hận.
Thật
không may khi những rào cản văn hóa cũng như định kiến xã hội khiến bạn ra quyết
định không được sáng suốt cho lắm so với những người bạn châu Âu.
Ngược dòng lịch sử, khi mà "Vật chất còn quyết định ý thức" Bắt nguồn từ sự khác biệt về điều kiện khí hậu, địa chất.
Ngược dòng lịch sử, khi mà "Vật chất còn quyết định ý thức" Bắt nguồn từ sự khác biệt về điều kiện khí hậu, địa chất.
(Ảnh
minh họa)
Môi trường sống ở phương TÂY (chính xác là Tây Bắc Châu Âu và miền Bắc Trung Quốc) là xứ lạnh với khí hậu khô ráo, tạo nên những đồng cỏ mênh mông, thực vật khó sinh trưởng, thích hợp cho chăn nuôi theo bầy đàn.
(Ảnh
minh họa)
Môi trường sống ở phương ĐÔNG (chính xác là Đông Nam Á châu, miền Nam Trung Quốc) là xứ nóng, nhiều mưa, ẩm, gió mùa, tạo nên nhưng sông dài rộng với các vùng đồng bằng trù phú, sông rạch chằng chịt, thích hợp cho trồng trọt
Sau thời kỳ lâu dài sống bằng hái lượm và săn bắn, những người cư ngụ tại xứ lạnh, khí hậu khô ráo với những đồng cỏ rộng lớn, chuyển sang sống bằng chăn nuôi theo bầy đàn: cách sống du mục, nay đây mai đó.
Còn những người cư ngụ tại xứ nóng, mưa nhiều, ẩm, gió mùa, có nhiều đồng bằng chuyển sang cách sống trồng trọt, lối sống nông nghiệp: cách sống định cư.
Chính
cái cách sống ấy đã tạo cho người phương Tây có lối sống cách suy nghĩ “CHINH
PHỤC THIÊN NHIÊN” còn người Á Đông lại thiên về xu hướng “ HÀI HÒA VỚI THIÊN
NHIÊN”. Và với cách suy nghĩ ấy nó ảnh hưởng như thế nào đến việc ra quyết định
của chúng ta?
CHINH
PHỤC THIÊN NHIÊN tôn thờ chủ nghĩa siêu anh hùng, mà chúng ta có thể dễ dàng bắt
gặp trong các thức phim của Mỹ, thông qua nhân vật Captain America, Superman,
Ion Man, spider man…
nó
phản ảnh khát khao được là “cái TÔI cá biệt, được làm bất cứ cái gì mình muốn
và không có rào cản nào có thể ngăn cản họ” của đại đa số người dân. Còn đối với
người Châu Á, tôi có thể gói gọn trong một câu ngạn ngữ của người Nhật “Nếu một
cái đinh nhô lên, nó sẽ bị đập bẹp xuống”. Đối với người châu Á cùng với cách sống
định cư, thì văn hóa tập thể và làng xã nắm phần gốc rễ. Con người chỉ là một
thực thể trong xã hội và thiên nhiên và ANH phải thích nghi và điều chỉnh để
hài hòa với chính xã hội và thiên nhiên đó.
Dẫn
đến một hệ quả là chúng ta- những con người xuất phát từ một nền văn minh lúa
nước, khi đắn đo với những quyết định là thay đổi hay không thay đổi, quyết định
từ bỏ hay không từ bỏ thì chúng ta thường có xu hướng níu kéo và không muốn
thay đổi. Điều đó thể hiện rất rõ thông qua các nhìn nhận về việc làm của đại
đa số bộ phận dân cư của chúng ta, đặc biệt là các vị phụ huynh. Họ luôn muốn
con cái đi theo con đường “tốt đẹp” mà họ
đã vẽ sẵn cho con cái ngay từ ngày chúng vừa chào đời: “Con cố gằng học cho tốt
vào, học xong đại học và bố mẹ dành dụm tiền cố gắng chạy cho con một chân
trong một công ty nhà nước, ổn định mãi về sau”. Chả thế mà khi đọc những bài
viết từ báo nội dung” lương cán bộ công chức nhà nước không đủ uống trà đá” “cán
bộ chỉ có lương tối thiếu”… thế nhưng khi đến đợt thi tuyển công chức nhà nước
thì người người nhà nhà đổ xô đi thi, chẳng những thế mà tài liệu sau khi thi
xong bị ném la liệt trên đường, ngăn bàn, phòng thi mà bác lao công phải quét dọn
2 ngày chưa hết. Ai cũng hớn hở khoe là “chép” được nhiều. Nhưng ai đậu ai trượt
thì dường như ai cũng biết từ trước khi kỳ
thi được tổ chức.
Theo
tôi, thuật ngữ CÔNG VIỆC ỔN ĐỊNH của người Việt Nam nên được loại bỏ. Chúng ta
đang sống một xã hội luôn vận động không ngừng và luôn biến đổi. "Thế giới vật chất luôn luôn vận động, biến đổi không ngừng, ở đâu có vật chất là ở đó có sự vận động và vận động không ngừng".
Ở Việt Nam cái ỔN ĐỊNH ảo tưởng ấy dường như chỉ có ở thời bao cấp, khi mà nên
kinh tế đúng là dậm chân tại chỗ. Nhưng, với sự hội nhập mạnh mẽ của Việt Nam
những năm gần đây, đã cho thấy mọi thứ đang dần thay đổi, và chúng ta phải học
cách thích nghi để phát triển và sinh tồn. Nhưng nhiều bạn đồng trang lứa với
tôi hiện nay, thời còn đi học phổ thông và đại học. Họ học rất khá, thậm chí nhất
nhì lớp. học đại học thuộc trường Top của Việt Nam. Nhưng khi ra trường với tấm
bằng khá, giỏi. Họ lại dễ dàng phó mặc cuộc đời mình cho bố mẹ quyết định, đợi
một “chân” công chức mà bố mẹ đã ướm sẵn dù đó chẳng liên quan đến ngành nghề
hay sở thích của họ. Để rồi khi gặp lại họ trong những cuộc nhậu hàn huyên tâm
sự. Tôi thấy họ chỉ thở dài và than phiền về những tiêu cực mà họ đang phải đối
mặt khi làm việc tại cơ quan nhà nước, mà những câu chuyện của họ thì dường như
bất tận, không bao giờ hết. Hiện tại, tôi đang kinh doanh tự dọ. Tôi không tự
hào vì mình có một công việc tốt hơn họ, nhưng tôi tự hào bởi bố mẹ tôi, những
người mặc dù vẫn có những định kiến về công việc giống những người đi trước.
nhưng họ luôn tôn trọng và ủng hộ quyết định của tôi. Mặc dù còn nhiều khó
khăn, nhưng tôi tin tôi sẽ vượt qua bởi đó là quyết đinh của tôi, là đam mê của
tôi. Vì vậy, bạn tôi ơi HÃY ĐỂ Ý CHÍ DẪN LỐI VÀ TRÁI TIM RA QUYẾT ĐỊNH nhé.
Mới
đây, Tôi có đọc một bài khảo sát về “Chỉ số hành tinh hạnh phúc”- HPI . Và Việt
Nam tuy là một nước nằm trong khu vực các nước ĐANG PHÁT TRIỂN. Nhưng lại có chỉ
số HPI cao THỨ 2 THẾ GIỚI. Nhiều người cảm thấy thật đáng tự hào vì điều này.
Nhưng tôi lại có cái nhìn khác về chỉ số kia. Phải chăng chúng ta quá dễ dàng
thỏa mãn, phải chăng chúng ta quá dễ dàng chấp nhận thực tại. Chẳng có gì sai
khi chúng ta cảm thấy yêu đời và hài lòng với những gì mình đang có. Nhưng
chúng ta sẽ đi về đâu, nếu thiếu đi khát khao chinh phục, thiếu đi hoài bão. Chả
thế mà một hệ quả dễ thấy là theo công bố thống kê mới đây của ngân hàng phát
triển thế giới ADB. Quốc gia chúng ta luôn được coi là “đàn em” Lào có chỉ số
sáng tạo cao hơn chúng ta. Còn chúng ta được xếp hạng 16/24 trong tổng số 24 nước
được khảo sát. Hay những vấn đề tương tự được báo chí gần đây đưa tin “Campuchia
tự hào tự sản xuất được ô tô, Việt Nam tự hào sản xuất nhiều tiến sĩ nhất Đông
Nam Á”, “Một người Singapore làm việc bằng 15 người Việt Nam” các bạn ở thể tìm
đọc. Phải chăng chúng ta đang dần trở thành chàng trai định đi Sài Gòn nhưng cuối cùng lại đổi ý đi Đà Lạt. Đã đến lúc chúng ta phải tự mở cánh cửa căn phòng chật hẹp của mình để ra
với thế giới. Giữa 2 chú chim, một con tự
do bay đến những nơi nó thích, dù có thể gặp phải thợ săn, hay thú săn mồi nó vẫn
tự tin đối mặt và cất tiếng hót hòa cùng với thiên nhiên. Còn một con chim bị
nhốt trong lồng, nhưng thức ăn đều huề, không phải lo cuộc sống mãi về sau. Bạn
thích trở thành thành con chim nào hơn???
Dẫn
lời cựu chủ tịch Hãng Apple- Ông Steve
Jobs “Stay Hungry, Stay Foolish”
Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ. Hãy cứ ước mơ vì chẳng ai đánh thuế nó cả. Và hơn hết hãy hành động thay vì chờ đợi một điều tốt đẹp sẽ xảy ra.
TỐI NAY ĂN GÌ không còn là câu hỏi mới mẻ hiện
nay nữa. Nó luôn là câu hỏi đại diện cho băn khoăn của mỗi người khi đứng trước
những sự lựa chọn. Luôn có đáp án khác nhau cho nhiều người ở nhiều bối cảnh
khác nhau. Nhưng đó chắc hẳn không phải là đáp án “TÙY BẠN” bạn tôi nhé. Hãy nắm
lấy quyết định, và nó quyết định chính con người bạn, đừng để xã hội biễn bạn
thành thứ nó muốn, mà hãy biến nó thành thứ bạn muốn.
Bài
viết có tham khảo một số tài liệu dưới đây. Các bạn có thể tìm đọc:
1. Cơ
hội chỉ đến với người có chuẩn bị- Dữ Tư
2. Cuộc
đời ông chủ tập đoàn Him Lam
3. Những
yếu tố tác động đến nhân cách doanh nhân và văn hóa kinh doanh Việt Nam- Đỗ
Minh Cương






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét